5 (100%) 1 vote

Theo Viện Y tế Quốc gia Hoa Kỳ (NIH), đái tháo đường typ 1 không ổn định (BT1D) được phân loại là một bệnh hiếm có ảnh hưởng đến khoảng 4500 người trong dân số Mỹ. Đây là thể bệnh lý trong đó mức đường huyết rất không ổn định do bất cứ nguyên nhân gì, với các cơn tụt đường huyết và/hoặc tăng đường huyết xảy ra thường xuyên và không dự đoán được khiến chất lượng sống bị tác động mạnh mẽ. Các triệu chứng làm giảm chất lượng sống, bao gồm mất nhận thức và nói lắp, là những đặc điểm quan trọng để phân biệt B1TD và đái tháo đường typ 1 ổn định (T1D).

Một số thầy thuốc tin rằng BT1D chỉ đơn thuần là thuật ngữ áp dụng đối với những bệnh nhân đái tháo đường typ 1 “khó kiểm soát” và họ sẽ không muốn mất thời gian để điều trị thích hợp. Tuy nhiên, sự biến đổi đường huyết xảy ra nhanh và không dự đoán được này lại không thể quy cho việc không thể kiểm soát được đường huyết của bệnh nhân bởi bác sĩ hoặc chính bản thân bệnh nhân mà là do chính sự biến thiên đường huyết không thể dự đoán này ở bệnh nhân.

Các bác sĩ được đào tạo để phát hiện kiểu đường huyết của bệnh nhân dựa trên sự vận động, chế độ ăn, hoạt động thể lực hằng ngày và các biến cố xảy ra về đêm. Khác với T1D, một đối tượng bị BT1D sẽ không có một kiểu đường huyết nào cả để có thể đưa ra một chế độ trị liệu insulin nền hoặc bolus thích hợp. Những hướng dẫn trị liệu đối với T1D lại không áp dụng được cho BT1D.

B1TD sẽ được chẩn đoán khi bệnh nhân đến thăm khám thường xuyên hoặc bệnh nhân nằm viện kéo dài mà với điều kiện đầy đủ, các bác sĩ lại không thể ổn định được tình trạng đường huyết không kiểm soát và không dự đoán được của bệnh nhân. Và đây chính là đặc điểm then chốt để phân biệt BT1D và T1D.

Sự mất ổn định đường huyết luôn luôn có một nguyên nhân thứ phát. Chẩn đoán và điều trị được nguyên nhân sẽ mang lại hơn 50% cơ hội để chuyển bệnh nhân về T1D. Có 18 nguyên nhân được biết là gây nên sự bất ổn định đường huyết, bao gồm: bệnh celiac, rối loạn hormone thượng thận và tuyến giáp, liệt dạ dày,… Phần lớn trong số này đều có thể điều chỉnh được.

Theo huớng dẫn của Hiệp hội Hoá học Lâm sàng Hoa Kỳ, sự dao động đường huyết ở những người bị BT1D không được phản ánh ở giá trị HbA1C. Do đó, những bệnh nhân có mức HbA1C giống nhau có thể có kiểu đường huyết khác nhau rõ rệt, và xét nghiệm HbA1C không phải là chỉ số đo lường sự biến thiên đường huyết.

Hiện tại, một công cụ chẩn đoán mới là GlycoMark có thể đo lường sự biến thiên đường huyết đã có mặt trên thị trường. Công cụ này giúp cung cấp thêm thông tin về sự biến đổi đường huyết bằng cách đo các mức glucose đỉnh hằng ngày trong thời gian 2 tuần.
NHI đang lên danh sách cho một thử nghiệm lâm sàng sử dụng các tiêu chí chẩn đoán để phân biệt BT1D và T1D. Cơ quan này đã tài trợ cho những thử nghiệm nhằm tìm ra phương thức trị liệu đối với BT1D, trong khi đó nhiều thử nghiệm khác lại nhằm phát hiện những bệnh nhân bị BT1D.

Vấn đề quan trọng hiện tại là phải có một hướng dẫn cụ thể để những người thực hành lâm sàng có thể tuân theo khi điều trị các bệnh nhân được chẩn đoán mắc đái tháo đường typ 1 không ổn định.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here