5 (100%) 1 vote

Một nghiên cứu mới đây cho thấy, người nghiện sau khi được điều trị bằng thuốc giải độc quá liều opioid là naloxone, vẫn chưa qua cơn nguy hiểm sau khi vừa lướt qua tử thần.Theo các nhà nghiên cứu ở Havard, trong các bệnh viện ở Massachusetts, có khoảng 10% bệnh nhân quá liều opioid được cứu chữa bằng naloxone (Narcan) vẫn gặp kết cục tử vong trong vòng 1 năm. Hơn nữa, một nửa trong số đó đã chết trong vòng chỉ 1 tháng sau khi được điều trị giải độc.

Thuốc giảm đau Opioid
Hình ảnh minh họa thuốc nhóm Opioid

TS. Scott Weiner, trưởng nhóm nghiên cứu cho biết, rất có khả năng các bệnh nhân được cứu chữa nhờ naloxone phải chịu đựng sự thèm thuốc do hội chứng cai, khiến họ dùng opioid quá liều chỉ trong vài tuần sau. Naloxone không phải là giải pháp thần diệu cho tình trạng quá liều opioid. Các bệnh nhân sống sót sau khi dùng quá liều opioid cần được xem như những người có nguy cơ cực kì cao và nên được can thiệp, ví dụ được dùng buprenorphine hoặc được tư vấn và chuyển giao để điều trị trước khi được ra khỏi khoa cấp cứu.
Hiện ở nước Mỹ đang chìm trong đại dịch opioid. Kể từ năm 1999, số lượng người chết vì quá liều opioid, kể cả các thuốc giảm đau như OxyContin (oxycodon) và Vicodin (acetaminophen và hydrocodon), cũng như heroin, đã tăng gấp 4 lần. Hiện mỗi ngày có 91 người Mỹ chết vì quá liều opioid. Các nhân viên y tế cộng đồng đã và đang liên tục kêu gọi việc phổ cập rộng rãi naloxone, thuốc đầu tiên được cấp phép cho giải độc quá liều opioid. Nhưng theo cảnh báo của các chuyên gia, nếu không được chăm sóc theo dõi, bệnh nhân được cứu chữa bằng naloxone vẫn sẽ còn nghiện opioid.
Để đánh giá nguy cơ tử vong của các bệnh nhân nói trên, Weiner và đồng nghiệp đã kết hợp các cơ sở dữ liệu toàn bang Massachusetts theo dõi ở các khoa cấp cứu y tế (EMS), xác nhận của bảo hiểm và bệnh án tử vong. Họ thấy rằng từ tháng 7/2013 đến tháng 12/2015, các nhân viên EMS ở bang này đã sử dụng naloxone gần 12.200 lần để điều trị quá liều. Khoảng 10% số bệnh nhân sống sót gặp kết cục tử vong trong vòng 1 năm sau điều trị. Một phần ba số tử vong có liên quan trực tiếp đến sử dụng quá liều opioid, nhưng theo Weiner, rất có thể các thuốc giảm đau kê đơn cũng tiếp tay cho cái chết của bệnh nhân với số trường hợp lớn hơn nhiều so với con số được chỉ ra. Ông cho biết, nếu ai đó chết vì quá liều opioid, đầu tiên họ sẽ ngừng thở, sau đó ngừng tim, như thế có thể đưa ra nguyên nhân tử vong là ngừng tuần hoàn – hô hấp. Nếu trường hợp đó không được mã hóa là có liên quan đến opioid, người ta sẽ không nắm bắt được thông tin này và như thế số trường hợp tử vong liên quan đến opioid sẽ được ước tính giảm đi rất nhiều trong cơ sở dữ liệu nghiên cứu.
Các kết quả nghiên cứu nói trên dự định được dùng để trình bày ở cuộc họp thường niên của Hiệp hội Bác sĩ Cấp cứu Hoa Kỳ ở Washington D.C., được xem xét sơ bộ cho tới khi đăng tải chính thức trên tạp chí đã được rà soát bởi giới chuyên môn.
Một nghiên cứu thứ hai cũng được đưa ra tại cuộc họp nói trên nhận thấy rằng, người nghiện opioid thường bị chi phối bởi các rối loạn sức khỏe tâm thần từ thời thơ ấu. TS. Krista Brucker, phó giáo sư về Cấp cứu y học ở Đại học Y khoa Indiana, trưởng nhóm nghiên cứu cho biết, họ nhận thấy hơn một nửa trong số 82 người nghiện opioid được lượng giá về tâm lý-xã hội có tiền sử vấn đề về tâm thần. Các rối loạn hay gặp nhất là trầm cảm (21%), rối loạn lưỡng cực (12%) và rối loạn stress sau chấn thương (10%).
Brucker lấy 2 ví dụ liên hệ từ chính kinh nghiệm điều trị của cá nhân bà: một cựu chiến binh sử dụng heroin để làm giảm những kí ức liên quan đến rối loạn stress sau chấn thương, và một bệnh nhân 22 tuổi mắc rối loạn lưỡng cực nặng đã sử dụng heroin vì cô này không được quyền tiếp cận với phương tiện giao thông công cộng.
Khi cô không được nhận thuốc để điều trị rối loạn lưỡng cực, người bán thuốc đã đưa cho cô heroin để giúp tâm trí cô đỡ hoảng loạn một chút.
Hơn 3/5 số bệnh nhân có điểm rất cao khi làm bộ câu hỏi chi tiết về sang chấn từ thời thơ ấu. Bộ câu hỏi này lần theo các biến cố từ thơ ấu như bị thờ ơ, lạm dụng tình dục, bị giam hãm bởi phụ huynh hoặc người chăm sóc và bạo lực gia đình. Cụ thể, gần 61% bệnh nhân có điểm số từ 4 trở lên ở bộ câu hỏi này, và những bệnh nhân đó có nguy cơ cao hơn về tất cả các loại bệnh tật.
Cả hai nghiên cứu nói trên cho thấy người nghiện opioid phải đối mặt với các vấn đề đòi hỏi phải xử lý nhiều hơn là chỉ dùng naloxone. Lại dẫn lời TS. Weiner, một khi đã cứu được các bệnh nhân quá liều opioid, thì cần thảo luận một cách nghiêm túc về các bước tiếp theo. Mặc dù đã có một số mô hình tiên tiến, trong đó bắt đầu sử dụng trực tiếp buprenorphine hay Suboxone (buprenorphine và naloxone) ở khoa cấp cứu và giúp bệnh nhân không phải chịu đựng các triệu chứng cai thuốc khiến họ bỏ đi và tái sử dụng opioid, thì như thế vẫn là chưa đủ. Cần có một hệ thống theo dõi bệnh nhân sau đó, hay nói cách khác, một “tay chắn hỗ trợ ấm áp” giữa phòng cấp cứu và trung tâm điều trị cai nghiện.

Tài liệu tham khảo

https://www.drugs.com/news/lethal-dangers-lurk-even-after-opioid-od-rescue-67561.html

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here